僻县人稀早闭关,庭槐合抱挺苍颜。秋深已觉寒蝉尽,日落徐看倦鸟还。
久历岁华宜老大,不藏丘壑亦萧閒。有怀欲就东阳赋,文藻谁如康子山。
pì
僻
xiàn
县
rén
人
xī
稀
zǎo
早
bì
闭
guān
关
,
,
tíng
庭
huái
槐
hé
合
bào
抱
tǐng
挺
cāng
苍
yán
颜
。
。
qiū
秋
shēn
深
yǐ
已
jué
觉
hán
寒
chán
蝉
jìn
尽
,
,
rì
日
luò
落
xú
徐
kàn
看
juàn
倦
niǎo
鸟
huán
还
。
。
jiǔ
久
lì
历
suì
岁
huá
华
yí
宜
lǎo
老
dà
大
,
,
bù
不
cáng
藏
qiū
丘
hè
壑
yì
亦
xiāo
萧
xián
閒
。
。
yǒu
有
huái
怀
yù
欲
jiù
就
dōng
东
yáng
阳
fù
赋
,
,
wén
文
zǎo
藻
shuí
谁
rú
如
kāng
康
zǐ
子
shān
山
。
。



