久作无家客,旋为远宦人。飘零枯树赋,突兀露车尘。
瘴冷鹃啼月,花蛮蝶怨春。最怜乡梦隔,把酒更伤神。
jiǔ
久
zuò
作
wú
无
jiā
家
kè
客
,
,
xuán
旋
wéi
为
yuǎn
远
huàn
宦
rén
人
。
。
piāo
飘
líng
零
kū
枯
shù
树
fù
赋
,
,
tū
突
wù
兀
lòu
露
chē
车
chén
尘
。
。
zhàng
瘴
lěng
冷
juān
鹃
tí
啼
yuè
月
,
,
huā
花
mán
蛮
dié
蝶
yuàn
怨
chūn
春
。
。
zuì
最
lián
怜
xiāng
乡
mèng
梦
gé
隔
,
,
bǎ
把
jiǔ
酒
gēng
更
shāng
伤
shén
神
。
。



