道傍木叶如渥丹,归急不知行路难。青嶂碧溪自唤渡,蹇驴破帽秋风寒。
裹头长须甚德色,肩轻不借有馀力。人间尘土深复深,谨勿重赋招隐吟。
dào
道
bàng
傍
mù
木
yè
叶
rú
如
wò
渥
dān
丹
,
,
guī
归
jí
急
bù
不
zhī
知
xíng
行
lù
路
nán
难
。
。
qīng
青
zhàng
嶂
bì
碧
xī
溪
zì
自
huàn
唤
dù
渡
,
,
jiǎn
蹇
lǘ
驴
pò
破
mào
帽
qiū
秋
fēng
风
hán
寒
。
。
guǒ
裹
tóu
头
cháng
长
xū
须
shèn
甚
dé
德
sè
色
,
,
jiān
肩
qīng
轻
bù
不
jiè
借
yǒu
有
yú
馀
lì
力
。
。
rén
人
jiān
间
chén
尘
tǔ
土
shēn
深
fù
复
shēn
深
,
,
jǐn
谨
wù
勿
zhòng
重
fù
赋
zhāo
招
yǐn
隐
yín
吟
。
。




