世人画龙得龙皮,叔也画龙得龙髓。当其停手凝思时,青天飒飒生风雨。
却怪三夫不点睛,那知一日飞腾去。
shì
世
rén
人
huà
画
lóng
龙
dé
得
lóng
龙
pí
皮
,
,
shū
叔
yě
也
huà
画
lóng
龙
dé
得
lóng
龙
suǐ
髓
。
。
dāng
当
qí
其
tíng
停
shǒu
手
níng
凝
sī
思
shí
时
,
,
qīng
青
tiān
天
sà
飒
sà
飒
shēng
生
fēng
风
yǔ
雨
。
。
què
却
guài
怪
sān
三
fū
夫
bù
不
diǎn
点
jīng
睛
,
,
nà
那
zhī
知
yī
一
rì
日
fēi
飞
téng
腾
qù
去
。
。





