汉阳城上望,天色欲苍黄。
云去仍清野,人稀半战场。
江分青草断,山接白云长。
一掬中原泪,凄凉对夕阳。
hàn
汉
yáng
阳
chéng
城
shàng
上
wàng
望
,
,
tiān
天
sè
色
yù
欲
cāng
苍
huáng
黄
。
。
yún
云
qù
去
réng
仍
qīng
清
yě
野
,
,
rén
人
xī
稀
bàn
半
zhàn
战
chǎng
场
。
。
jiāng
江
fēn
分
qīng
青
cǎo
草
duàn
断
,
,
shān
山
jiē
接
bái
白
yún
云
cháng
长
。
。
yī
一
jū
掬
zhōng
中
yuán
原
lèi
泪
,
,
qī
凄
liáng
凉
duì
对
xī
夕
yáng
阳
。
。


