春风可是独嗔梅,不待飘零著雨催。
我欲挽留无上策,戏拈落蕊荐芳醅。
chūn
春
fēng
风
kě
可
shì
是
dú
独
chēn
嗔
méi
梅
,
,
bù
不
dài
待
piāo
飘
líng
零
zhù
著
yǔ
雨
cuī
催
。
。
wǒ
我
yù
欲
wǎn
挽
liú
留
wú
无
shàng
上
cè
策
,
,
xì
戏
niān
拈
là
落
ruǐ
蕊
jiàn
荐
fāng
芳
pēi
醅
。
。





