北风沉漏夜如年,辗转愁人独不眠。颓壁浓霜寒冽冽,破窗残月冷娟娟。
故乡有梦人千里,病骨谁怜雪满颠。垂老自嗟还自笑,飞鸿谁复慕江天。
běi
北
fēng
风
chén
沉
lòu
漏
yè
夜
rú
如
nián
年
,
,
zhǎn
辗
zhuǎn
转
chóu
愁
rén
人
dú
独
bù
不
mián
眠
。
。
tuí
颓
bì
壁
nóng
浓
shuāng
霜
hán
寒
liè
冽
liè
冽
,
,
pò
破
chuāng
窗
cán
残
yuè
月
lěng
冷
juān
娟
juān
娟
。
。
gù
故
xiāng
乡
yǒu
有
mèng
梦
rén
人
qiān
千
lǐ
里
,
,
bìng
病
gǔ
骨
shuí
谁
lián
怜
xuě
雪
mǎn
满
diān
颠
。
。
chuí
垂
lǎo
老
zì
自
jiē
嗟
huán
还
zì
自
xiào
笑
,
,
fēi
飞
hóng
鸿
shuí
谁
fù
复
mù
慕
jiāng
江
tiān
天
。
。



