白屋高云奠两间,人嫌野僻近空山。自知已脱红尘累,更觉清凉白昼閒。
列坐古人诸卷静,焚香侧立小童顽。悠悠此外无多事,祇有韶光一醉颜。
bái
白
wū
屋
gāo
高
yún
云
diàn
奠
liǎng
两
jiān
间
,
,
rén
人
xián
嫌
yě
野
pì
僻
jìn
近
kōng
空
shān
山
。
。
zì
自
zhī
知
yǐ
已
tuō
脱
hóng
红
chén
尘
léi
累
,
,
gēng
更
jué
觉
qīng
清
liáng
凉
bái
白
zhòu
昼
xián
閒
。
。
liè
列
zuò
坐
gǔ
古
rén
人
zhū
诸
juàn
卷
jìng
静
,
,
fén
焚
xiāng
香
cè
侧
lì
立
xiǎo
小
tóng
童
wán
顽
。
。
yōu
悠
yōu
悠
cǐ
此
wài
外
wú
无
duō
多
shì
事
,
,
zhǐ
祇
yǒu
有
sháo
韶
guāng
光
yī
一
zuì
醉
yán
颜
。
。

