茆堂客去山逾静,花径云开水自流。昌歜石边灵节长,伏苓松下暗丝浮。
仙人时见骑黄鹤,野老长眠傍白鸥。懒向参同问玄圃,应知閒处即丹丘。
máo
茆
táng
堂
kè
客
qù
去
shān
山
yú
逾
jìng
静
,
,
huā
花
jìng
径
yún
云
kāi
开
shuǐ
水
zì
自
liú
流
。
。
chāng
昌
chù
歜
shí
石
biān
边
líng
灵
jié
节
cháng
长
,
,
fú
伏
líng
苓
sōng
松
xià
下
àn
暗
sī
丝
fú
浮
。
。
xiān
仙
rén
人
shí
时
jiàn
见
qí
骑
huáng
黄
hè
鹤
,
,
yě
野
lǎo
老
cháng
长
mián
眠
bàng
傍
bái
白
ōu
鸥
。
。
lǎn
懒
xiàng
向
cān
参
tóng
同
wèn
问
xuán
玄
pǔ
圃
,
,
yīng
应
zhī
知
xián
閒
chǔ
处
jí
即
dān
丹
qiū
丘
。
。


