已知秋色满江关,此意凭高益莫删。世乱恰当为客苦,山空愈觉背人閒。
秦淮万户晴烟里,高坐孤亭落照间。事事顿令华鬓改,菊花应亦笑衰颜。
yǐ
已
zhī
知
qiū
秋
sè
色
mǎn
满
jiāng
江
guān
关
,
,
cǐ
此
yì
意
píng
凭
gāo
高
yì
益
mò
莫
shān
删
。
。
shì
世
luàn
乱
qià
恰
dàng
当
wéi
为
kè
客
kǔ
苦
,
,
shān
山
kōng
空
yù
愈
jué
觉
bèi
背
rén
人
xián
閒
。
。
qín
秦
huái
淮
wàn
万
hù
户
qíng
晴
yān
烟
lǐ
里
,
,
gāo
高
zuò
坐
gū
孤
tíng
亭
là
落
zhào
照
jiān
间
。
。
shì
事
shì
事
dùn
顿
líng
令
huá
华
bìn
鬓
gǎi
改
,
,
jú
菊
huā
花
yīng
应
yì
亦
xiào
笑
shuāi
衰
yán
颜
。
。
