最是秋天不肯明,萧萧白发已潜生。人间日岂回三舍,枕上愁将到六更。
巀嶪崆峒谁访道,潺湲陇水旧闻声。自嗟身事俱迟暮,何复羁栖卧古城。
zuì
最
shì
是
qiū
秋
tiān
天
bù
不
kěn
肯
míng
明
,
,
xiāo
萧
xiāo
萧
bái
白
fà
发
yǐ
已
qián
潜
shēng
生
。
。
rén
人
jiān
间
rì
日
qǐ
岂
huí
回
sān
三
shě
舍
,
,
zhěn
枕
shàng
上
chóu
愁
jiāng
将
dào
到
liù
六
gēng
更
。
。
jié
巀
yè
嶪
kōng
崆
tóng
峒
shuí
谁
fǎng
访
dào
道
,
,
chán
潺
yuán
湲
lǒng
陇
shuǐ
水
jiù
旧
wén
闻
shēng
声
。
。
zì
自
jiē
嗟
shēn
身
shì
事
jù
俱
chí
迟
mù
暮
,
,
hé
何
fù
复
jī
羁
qī
栖
wò
卧
gǔ
古
chéng
城
。
。


