灞陵过客知多少。王粲南登成古道。我来恰是晚寒天,一片残阳连白草。
桥长水涸河身老。倾泪却教流浩浩。可怜回首即长安,转望东南增毷氉。
bà
灞
líng
陵
guò
过
kè
客
zhī
知
duō
多
shǎo
少
。
。
wáng
王
càn
粲
nán
南
dēng
登
chéng
成
gǔ
古
dào
道
。
。
wǒ
我
lái
来
qià
恰
shì
是
wǎn
晚
hán
寒
tiān
天
,
,
yī
一
piàn
片
cán
残
yáng
阳
lián
连
bái
白
cǎo
草
。
。
qiáo
桥
cháng
长
shuǐ
水
hé
涸
hé
河
shēn
身
lǎo
老
。
。
qīng
倾
lèi
泪
què
却
jiào
教
liú
流
hào
浩
hào
浩
。
。
kě
可
lián
怜
huí
回
shǒu
首
jí
即
cháng
长
ān
安
,
,
zhuǎn
转
wàng
望
dōng
东
nán
南
zēng
增
mào
毷
sào
氉
。
。




