伐木丁丁澜谷春,行歌落日见樵人。青山重叠自今古,黄鸟嘤鸣如主宾。
清响有时谐雅调,语言随意出天真。画船檀板西湖曲,何似林泉乐在民。
fá
伐
mù
木
dīng
丁
dīng
丁
lán
澜
gǔ
谷
chūn
春
,
,
háng
行
gē
歌
là
落
rì
日
jiàn
见
qiáo
樵
rén
人
。
。
qīng
青
shān
山
chóng
重
dié
叠
zì
自
jīn
今
gǔ
古
,
,
huáng
黄
niǎo
鸟
yīng
嘤
míng
鸣
rú
如
zhǔ
主
bīn
宾
。
。
qīng
清
xiǎng
响
yǒu
有
shí
时
xié
谐
yǎ
雅
tiáo
调
,
,
yǔ
语
yán
言
suí
随
yì
意
chū
出
tiān
天
zhēn
真
。
。
huà
画
chuán
船
tán
檀
bǎn
板
xī
西
hú
湖
qū
曲
,
,
hé
何
sì
似
lín
林
quán
泉
lè
乐
zài
在
mín
民
。
。




