天末飞云逐断鸿,人间砧杵动西风。孤城寂寞秋江冷,万木萧森夕照空。
久客张翰莼又老,多愁宋玉赋难工。交游零落相知少,邂逅如君意颇同。
tiān
天
mò
末
fēi
飞
yún
云
zhú
逐
duàn
断
hóng
鸿
,
,
rén
人
jiān
间
zhēn
砧
chǔ
杵
dòng
动
xī
西
fēng
风
。
。
gū
孤
chéng
城
jì
寂
mò
寞
qiū
秋
jiāng
江
lěng
冷
,
,
wàn
万
mù
木
xiāo
萧
sēn
森
xī
夕
zhào
照
kōng
空
。
。
jiǔ
久
kè
客
zhāng
张
hàn
翰
chún
莼
yòu
又
lǎo
老
,
,
duō
多
chóu
愁
sòng
宋
yù
玉
fù
赋
nán
难
gōng
工
。
。
jiāo
交
yóu
游
líng
零
luò
落
xiāng
相
zhī
知
shǎo
少
,
,
xiè
邂
hòu
逅
rú
如
jūn
君
yì
意
pō
颇
tóng
同
。
。
