残腊雪纷纷,林间起送君。苦吟行迥野,投迹向寒云。
绝顶晴多去,幽泉冻不闻。唯应草堂寺,高枕脱人群。
cán
残
là
腊
xuě
雪
fēn
纷
fēn
纷
,
,
lín
林
jiān
间
qǐ
起
sòng
送
jūn
君
。
。
kǔ
苦
yín
吟
háng
行
jiǒng
迥
yě
野
,
,
tóu
投
jì
迹
xiàng
向
hán
寒
yún
云
。
。
jué
绝
dǐng
顶
qíng
晴
duō
多
qù
去
,
,
yōu
幽
quán
泉
dòng
冻
bù
不
wén
闻
。
。
wéi
唯
yīng
应
cǎo
草
táng
堂
sì
寺
,
,
gāo
高
zhěn
枕
tuō
脱
rén
人
qún
群
。
。




