华轩人几解閒行,春色无情过眼明。草湿衬花疑绣地,山连蒙霭欲罗城。
短桥深藓惊蹄滑,啮岸高枝惯鸟鸣。尘虑已忘清入骨,不妨穷壑洗淙声。
huá
华
xuān
轩
rén
人
jī
几
jiě
解
xián
閒
háng
行
,
,
chūn
春
sè
色
wú
无
qíng
情
guò
过
yǎn
眼
míng
明
。
。
cǎo
草
shī
湿
chèn
衬
huā
花
yí
疑
xiù
绣
dì
地
,
,
shān
山
lián
连
mēng
蒙
ǎi
霭
yù
欲
luó
罗
chéng
城
。
。
duǎn
短
qiáo
桥
shēn
深
xiǎn
藓
jīng
惊
tí
蹄
huá
滑
,
,
niè
啮
àn
岸
gāo
高
zhī
枝
guàn
惯
niǎo
鸟
míng
鸣
。
。
chén
尘
lǜ
虑
yǐ
已
wàng
忘
qīng
清
rù
入
gǔ
骨
,
,
bù
不
fáng
妨
qióng
穷
hè
壑
xǐ
洗
cóng
淙
shēng
声
。
。



