一自明妆出未央,空留遗恨在昭阳。琵琶曲尽关山泪,环佩声归塞上霜。
宿雁残更移晓幕,依人落月下空床。旧时纵有三秋怨,不及穹窿此夜长。
yī
一
zì
自
míng
明
zhuāng
妆
chū
出
wèi
未
yāng
央
,
,
kōng
空
liú
留
yí
遗
hèn
恨
zài
在
zhāo
昭
yáng
阳
。
。
pí
琵
pá
琶
qū
曲
jìn
尽
guān
关
shān
山
lèi
泪
,
,
huán
环
pèi
佩
shēng
声
guī
归
sāi
塞
shàng
上
shuāng
霜
。
。
sù
宿
yàn
雁
cán
残
gēng
更
yí
移
xiǎo
晓
mù
幕
,
,
yī
依
rén
人
là
落
yuè
月
xià
下
kōng
空
chuáng
床
。
。
jiù
旧
shí
时
zòng
纵
yǒu
有
sān
三
qiū
秋
yuàn
怨
,
,
bù
不
jí
及
qióng
穹
lóng
窿
cǐ
此
yè
夜
cháng
长
。
。



