人生岂不劳,终古谓之然。孰是都不营,早起暮归眠。
过足非所钦,躬耕非所叹!但使愿无违,甘以辞华轩。
正尔不可得,在己何怨天。自古有黔娄,被服常不完。
荣叟老带索,饥寒况当年。何以称我情,赖古多此贤。
rén
人
shēng
生
qǐ
岂
bù
不
láo
劳
,
,
zhōng
终
gǔ
古
wèi
谓
zhī
之
rán
然
。
。
shú
孰
shì
是
dū
都
bù
不
yíng
营
,
,
zǎo
早
qǐ
起
mù
暮
guī
归
mián
眠
。
。
guò
过
zú
足
fēi
非
suǒ
所
qīn
钦
,
,
gōng
躬
gēng
耕
fēi
非
suǒ
所
tàn
叹
!
!
dàn
但
shǐ
使
yuàn
愿
wú
无
wéi
违
,
,
gān
甘
yǐ
以
cí
辞
huá
华
xuān
轩
。
。
zhèng
正
ěr
尔
bù
不
kě
可
dé
得
,
,
zài
在
jǐ
己
hé
何
yuàn
怨
tiān
天
。
。
zì
自
gǔ
古
yǒu
有
qián
黔
lóu
娄
,
,
bèi
被
fú
服
cháng
常
bù
不
wán
完
。
。
róng
荣
sǒu
叟
lǎo
老
dài
带
suǒ
索
,
,
jī
饥
hán
寒
kuàng
况
dāng
当
nián
年
。
。
hé
何
yǐ
以
chēng
称
wǒ
我
qíng
情
,
,
lài
赖
gǔ
古
duō
多
cǐ
此
xián
贤
。
。





