紫阳坛上静焚香,石洞风来夏阁凉。出谷世情暄自暖,横经吾分说偏长。
数年孔易竟何学,终日回言祇此堂。为语舜徒休孟浪,明明仁义是周行。
zǐ
紫
yáng
阳
tán
坛
shàng
上
jìng
静
fén
焚
xiāng
香
,
,
shí
石
dòng
洞
fēng
风
lái
来
xià
夏
gé
阁
liáng
凉
。
。
chū
出
gǔ
谷
shì
世
qíng
情
xuān
暄
zì
自
nuǎn
暖
,
,
héng
横
jīng
经
wú
吾
fēn
分
shuō
说
piān
偏
cháng
长
。
。
shù
数
nián
年
kǒng
孔
yì
易
jìng
竟
hé
何
xué
学
,
,
zhōng
终
rì
日
huí
回
yán
言
zhǐ
祇
cǐ
此
táng
堂
。
。
wéi
为
yǔ
语
shùn
舜
tú
徒
xiū
休
mèng
孟
làng
浪
,
,
míng
明
míng
明
rén
仁
yì
义
shì
是
zhōu
周
háng
行
。
。



