中庭一树梅,飞雪委荒苔。我行惊岁暮,几回花落又花开。
玉箸啼妆面,思君契阔何由见。城头霜角入云悲,吹断芳魂泪如线。
zhōng
中
tíng
庭
yī
一
shù
树
méi
梅
,
,
fēi
飞
xuě
雪
wěi
委
huāng
荒
tái
苔
。
。
wǒ
我
háng
行
jīng
惊
suì
岁
mù
暮
,
,
jī
几
huí
回
huā
花
là
落
yòu
又
huā
花
kāi
开
。
。
yù
玉
zhù
箸
tí
啼
zhuāng
妆
miàn
面
,
,
sī
思
jūn
君
qì
契
kuò
阔
hé
何
yóu
由
jiàn
见
。
。
chéng
城
tóu
头
shuāng
霜
jiǎo
角
rù
入
yún
云
bēi
悲
,
,
chuī
吹
duàn
断
fāng
芳
hún
魂
lèi
泪
rú
如
xiàn
线
。
。



