感时愁不极,出野兴仍高。墟野当红药,园林过碧桃。
水行沙路软,云卧石床牢。更喜山翁朴,忘形对尔曹。
gǎn
感
shí
时
chóu
愁
bù
不
jí
极
,
,
chū
出
yě
野
xīng
兴
réng
仍
gāo
高
。
。
xū
墟
yě
野
dāng
当
hóng
红
yào
药
,
,
yuán
园
lín
林
guò
过
bì
碧
táo
桃
。
。
shuǐ
水
háng
行
shā
沙
lù
路
ruǎn
软
,
,
yún
云
wò
卧
shí
石
chuáng
床
láo
牢
。
。
gēng
更
xǐ
喜
shān
山
wēng
翁
pǔ
朴
,
,
wàng
忘
xíng
形
duì
对
ěr
尔
cáo
曹
。
。




