雨丝风片暗清明,乡梦惊回杜宇鸣。无限春愁似原草,到无人处更丛生。
yǔ
雨
sī
丝
fēng
风
piàn
片
àn
暗
qīng
清
míng
明
,
,
xiāng
乡
mèng
梦
jīng
惊
huí
回
dù
杜
yǔ
宇
míng
鸣
。
。
wú
无
xiàn
限
chūn
春
chóu
愁
sì
似
yuán
原
cǎo
草
,
,
dào
到
wú
无
rén
人
chǔ
处
gēng
更
cóng
丛
shēng
生
。
。




