一点出尘绿,春情仍自深。香微怜土薄,开晚少人寻。
雨渍犹堪赏,风吹略不禁。翛然苔石畔,谁为表孤心。
yī
一
diǎn
点
chū
出
chén
尘
lǜ
绿
,
,
chūn
春
qíng
情
réng
仍
zì
自
shēn
深
。
。
xiāng
香
wēi
微
lián
怜
tǔ
土
báo
薄
,
,
kāi
开
wǎn
晚
shǎo
少
rén
人
xún
寻
。
。
yǔ
雨
zì
渍
yóu
犹
kān
堪
shǎng
赏
,
,
fēng
风
chuī
吹
lüè
略
bù
不
jīn
禁
。
。
xiāo
翛
rán
然
tái
苔
shí
石
pàn
畔
,
,
shuí
谁
wéi
为
biǎo
表
gū
孤
xīn
心
。
。

