春风平地谪花仙,红袅生香下九天。艳欲背身垂玉箸,动如移步索金莲。
含情待去为云雨,忍笑佯来听管弦。胧月轻寒应不惯,夜深浑拟傍丛眠。
chūn
春
fēng
风
píng
平
dì
地
zhé
谪
huā
花
xiān
仙
,
,
hóng
红
niǎo
袅
shēng
生
xiāng
香
xià
下
jiǔ
九
tiān
天
。
。
yàn
艳
yù
欲
bèi
背
shēn
身
chuí
垂
yù
玉
zhù
箸
,
,
dòng
动
rú
如
yí
移
bù
步
suǒ
索
jīn
金
lián
莲
。
。
hán
含
qíng
情
dài
待
qù
去
wéi
为
yún
云
yǔ
雨
,
,
rěn
忍
xiào
笑
yáng
佯
lái
来
tīng
听
guǎn
管
xián
弦
。
。
lóng
胧
yuè
月
qīng
轻
hán
寒
yīng
应
bù
不
guàn
惯
,
,
yè
夜
shēn
深
hún
浑
nǐ
拟
bàng
傍
cóng
丛
mián
眠
。
。

