惯恼东风不定家,高楼长陌奈无涯。
一春情绪空撩乱,不是天生稳重花。
guàn
惯
nǎo
恼
dōng
东
fēng
风
bù
不
dìng
定
jiā
家
,
,
gāo
高
lóu
楼
cháng
长
mò
陌
nài
奈
wú
无
yá
涯
。
。
yī
一
chūn
春
qíng
情
xù
绪
kōng
空
liáo
撩
luàn
乱
,
,
bú
不
shì
是
tiān
天
shēng
生
wěn
稳
zhòng
重
huā
花
。
。




