江天惨淡物华新,四望漫漫起玉尘。
但怪长衢已盈尺,岂知闭户有高人。
jiāng
江
tiān
天
cǎn
惨
dàn
淡
wù
物
huá
华
xīn
新
,
,
sì
四
wàng
望
màn
漫
màn
漫
qǐ
起
yù
玉
chén
尘
。
。
dàn
但
guài
怪
cháng
长
qú
衢
yǐ
已
yíng
盈
chǐ
尺
,
,
qǐ
岂
zhī
知
bì
闭
hù
户
yǒu
有
gāo
高
rén
人
。
。



