忽闻鸣促织,应自感清秋。花底来何暮,风前听未休。
异乡人不寐,故里思难酬。骨肉经年别,湖天回白头。
hū
忽
wén
闻
míng
鸣
cù
促
zhī
织
,
,
yīng
应
zì
自
gǎn
感
qīng
清
qiū
秋
。
。
huā
花
dǐ
底
lái
来
hé
何
mù
暮
,
,
fēng
风
qián
前
tīng
听
wèi
未
xiū
休
。
。
yì
异
xiāng
乡
rén
人
bù
不
mèi
寐
,
,
gù
故
lǐ
里
sī
思
nán
难
chóu
酬
。
。
gǔ
骨
ròu
肉
jīng
经
nián
年
bié
别
,
,
hú
湖
tiān
天
huí
回
bái
白
tóu
头
。
。



