季秋霜露繁,木落山色改。天地有萧瑟,炎暖岂长在。
可怜东篱花,萎落无人采。无言倚霜恨,芳心若有待。
君子审进退,所贵在时宜。神龙失海水,不知尺泽鲵。
猛虎陷深阱,豚犬亦得欺。晋人有冯妇,千古所共嗤。
jì
季
qiū
秋
shuāng
霜
lòu
露
fán
繁
,
,
mù
木
là
落
shān
山
sè
色
gǎi
改
。
。
tiān
天
dì
地
yǒu
有
xiāo
萧
sè
瑟
,
,
yán
炎
nuǎn
暖
qǐ
岂
cháng
长
zài
在
。
。
kě
可
lián
怜
dōng
东
lí
篱
huā
花
,
,
wěi
萎
là
落
wú
无
rén
人
cǎi
采
。
。
wú
无
yán
言
yǐ
倚
shuāng
霜
hèn
恨
,
,
fāng
芳
xīn
心
ruò
若
yǒu
有
dài
待
。
。
jūn
君
zǐ
子
shěn
审
jìn
进
tuì
退
,
,
suǒ
所
guì
贵
zài
在
shí
时
yí
宜
。
。
shén
神
lóng
龙
shī
失
hǎi
海
shuǐ
水
,
,
bù
不
zhī
知
chǐ
尺
zé
泽
ní
鲵
。
。
měng
猛
hǔ
虎
xiàn
陷
shēn
深
jǐng
阱
,
,
tún
豚
quǎn
犬
yì
亦
dé
得
qī
欺
。
。
jìn
晋
rén
人
yǒu
有
féng
冯
fù
妇
,
,
qiān
千
gǔ
古
suǒ
所
gòng
共
chī
嗤
。
。

