烽烟遍野阻归程,日坐愁城梦亦惊。泪滴红绡都湿透,孤灯独自剔残更。
fēng
烽
yān
烟
biàn
遍
yě
野
zǔ
阻
guī
归
chéng
程
,
,
rì
日
zuò
坐
chóu
愁
chéng
城
mèng
梦
yì
亦
jīng
惊
。
。
lèi
泪
dī
滴
hóng
红
xiāo
绡
dū
都
shī
湿
tòu
透
,
,
gū
孤
dēng
灯
dú
独
zì
自
tī
剔
cán
残
gēng
更
。
。




