南来仙骥一回翔,古墨丹砂并送将。
从此微躯常得健,学君挥翰讵能忘。
霜寒碧涧行踪少,月落青林去梦长。
相见只愁俱白发,敢辞不饮负清觞。
nán
南
lái
来
xiān
仙
jì
骥
yī
一
huí
回
xiáng
翔
,
,
gǔ
古
mò
墨
dān
丹
shā
砂
bìng
并
sòng
送
jiāng
将
。
。
cóng
从
cǐ
此
wēi
微
qū
躯
cháng
常
dé
得
jiàn
健
,
,
xué
学
jūn
君
huī
挥
hàn
翰
jù
讵
néng
能
wàng
忘
。
。
shuāng
霜
hán
寒
bì
碧
jiàn
涧
xíng
行
zōng
踪
shǎo
少
,
,
yuè
月
là
落
qīng
青
lín
林
qù
去
mèng
梦
cháng
长
。
。
xiāng
相
jiàn
见
zhī
只
chóu
愁
jù
俱
bái
白
fà
发
,
,
gǎn
敢
cí
辞
bù
不
yǐn
饮
fù
负
qīng
清
shāng
觞
。
。

