劝尽离觞赋北征,难将潭水抵深情。平生汗漫常千里,此日凄凉是独行。
啼鴂声中芳草歇,落梅风里片帆轻。故人傥有书相慰,休袭文家贺水名。
quàn
劝
jìn
尽
lí
离
shāng
觞
fù
赋
běi
北
zhēng
征
,
,
nán
难
jiāng
将
tán
潭
shuǐ
水
dǐ
抵
shēn
深
qíng
情
。
。
píng
平
shēng
生
hàn
汗
màn
漫
cháng
常
qiān
千
lǐ
里
,
,
cǐ
此
rì
日
qī
凄
liáng
凉
shì
是
dú
独
xíng
行
。
。
tí
啼
jué
鴂
shēng
声
zhōng
中
fāng
芳
cǎo
草
xiē
歇
,
,
là
落
méi
梅
fēng
风
lǐ
里
piàn
片
fān
帆
qīng
轻
。
。
gù
故
rén
人
tǎng
傥
yǒu
有
shū
书
xiāng
相
wèi
慰
,
,
xiū
休
xí
袭
wén
文
jiā
家
hè
贺
shuǐ
水
míng
名
。
。



