曳衲西风古渡寒,一帆落日问惊湍。不愁暝色横天外,为有钟声出树端。
相得自忘村野僻,频来转觉道情宽。当年禅学同烟水,更向镫前叙夙欢。
yè
曳
nà
衲
xī
西
fēng
风
gǔ
古
dù
渡
hán
寒
,
,
yī
一
fān
帆
luò
落
rì
日
wèn
问
jīng
惊
tuān
湍
。
。
bù
不
chóu
愁
míng
暝
sè
色
héng
横
tiān
天
wài
外
,
,
wéi
为
yǒu
有
zhōng
钟
shēng
声
chū
出
shù
树
duān
端
。
。
xiāng
相
dé
得
zì
自
wàng
忘
cūn
村
yě
野
pì
僻
,
,
pín
频
lái
来
zhuǎn
转
jué
觉
dào
道
qíng
情
kuān
宽
。
。
dāng
当
nián
年
chán
禅
xué
学
tóng
同
yān
烟
shuǐ
水
,
,
gēng
更
xiàng
向
dèng
镫
qián
前
xù
叙
sù
夙
huān
欢
。
。




