珠帘轻揭。憔悴怜黄叶。忽忆小亭人与别。正是重阳时节。
当初一段清秋。平分两下离愁。试向西风寄问,知他还似侬不。
zhū
珠
lián
帘
qīng
轻
jiē
揭
。
。
qiáo
憔
cuì
悴
lián
怜
huáng
黄
yè
叶
。
。
hū
忽
yì
忆
xiǎo
小
tíng
亭
rén
人
yǔ
与
bié
别
。
。
zhèng
正
shì
是
chóng
重
yáng
阳
shí
时
jié
节
。
。
dāng
当
chū
初
yī
一
duàn
段
qīng
清
qiū
秋
。
。
píng
平
fēn
分
liǎng
两
xià
下
lí
离
chóu
愁
。
。
shì
试
xiàng
向
xī
西
fēng
风
jì
寄
wèn
问
,
,
zhī
知
tā
他
huán
还
sì
似
nóng
侬
bù
不
。
。


