谁将玉斧伐凌阴,片片清凉似客心。顿使当筵无暑气,宁须到吻失烦襟。
月回汉殿金茎浅,天入峨眉白雪深。岂有热肠消不得,独馀清兴满瑶琴。
shuí
谁
jiāng
将
yù
玉
fǔ
斧
fá
伐
líng
凌
yīn
阴
,
,
piàn
片
piàn
片
qīng
清
liáng
凉
sì
似
kè
客
xīn
心
。
。
dùn
顿
shǐ
使
dāng
当
yán
筵
wú
无
shǔ
暑
qì
气
,
,
níng
宁
xū
须
dào
到
wěn
吻
shī
失
fán
烦
jīn
襟
。
。
yuè
月
huí
回
hàn
汉
diàn
殿
jīn
金
jīng
茎
qiǎn
浅
,
,
tiān
天
rù
入
é
峨
méi
眉
bái
白
xuě
雪
shēn
深
。
。
qǐ
岂
yǒu
有
rè
热
cháng
肠
xiāo
消
bù
不
dé
得
,
,
dú
独
yú
馀
qīng
清
xīng
兴
mǎn
满
yáo
瑶
qín
琴
。
。





