怕劝清尊唱柳枝,香山老去鬓成丝。夕烽满地江潭冷,摇落天涯共此时。
pà
怕
quàn
劝
qīng
清
zūn
尊
chàng
唱
liǔ
柳
zhī
枝
,
,
xiāng
香
shān
山
lǎo
老
qù
去
bìn
鬓
chéng
成
sī
丝
。
。
xī
夕
fēng
烽
mǎn
满
dì
地
jiāng
江
tán
潭
lěng
冷
,
,
yáo
摇
là
落
tiān
天
yá
涯
gòng
共
cǐ
此
shí
时
。
。




