不必愁生死,关山隔故乡。楼头吴橘又初黄。正是暮秋时候、过重阳。
日落迷芳草,庭深怯晓霜。病怀无计苦参商。又见一行征雁、断人肠。
bù
不
bì
必
chóu
愁
shēng
生
sǐ
死
,
,
guān
关
shān
山
gé
隔
gù
故
xiāng
乡
。
。
lóu
楼
tóu
头
wú
吴
jú
橘
yòu
又
chū
初
huáng
黄
。
。
zhèng
正
shì
是
mù
暮
qiū
秋
shí
时
hòu
候
、
、
guò
过
chóng
重
yáng
阳
。
。
rì
日
luò
落
mí
迷
fāng
芳
cǎo
草
,
,
tíng
庭
shēn
深
qiè
怯
xiǎo
晓
shuāng
霜
。
。
bìng
病
huái
怀
wú
无
jì
计
kǔ
苦
cān
参
shāng
商
。
。
yòu
又
jiàn
见
yī
一
xíng
行
zhēng
征
yàn
雁
、
、
duàn
断
rén
人
cháng
肠
。
。



