落落真成奇特,悠悠漫说清狂。千丈阴崖淩太古,百尺孤桐荫大荒。
偏宜来凤凰。
应念楚辞山鬼,后来独立苍茫。孤愤一弹双泪堕,不和南风解愠章。
先生敢自伤。
là
落
là
落
zhēn
真
chéng
成
qí
奇
tè
特
,
,
yōu
悠
yōu
悠
màn
漫
shuō
说
qīng
清
kuáng
狂
。
。
qiān
千
zhàng
丈
yīn
阴
yá
崖
líng
淩
tài
太
gǔ
古
,
,
bǎi
百
chǐ
尺
gū
孤
tóng
桐
yīn
荫
dà
大
huāng
荒
。
。
piān
偏
yí
宜
lái
来
fèng
凤
huáng
凰
。
。
yīng
应
niàn
念
chǔ
楚
cí
辞
shān
山
guǐ
鬼
,
,
hòu
后
lái
来
dú
独
lì
立
cāng
苍
máng
茫
。
。
gū
孤
fèn
愤
yī
一
dàn
弹
shuāng
双
lèi
泪
duò
堕
,
,
bù
不
hé
和
nán
南
fēng
风
jiě
解
yùn
愠
zhāng
章
。
。
xiān
先
shēng
生
gǎn
敢
zì
自
shāng
伤
。
。





