王子当时倚玉楼,飘萧翰墨足风流。人间自有清香种,不逐湘累一样愁。
wáng
王
zǐ
子
dāng
当
shí
时
yǐ
倚
yù
玉
lóu
楼
,
,
piāo
飘
xiāo
萧
hàn
翰
mò
墨
zú
足
fēng
风
liú
流
。
。
rén
人
jiān
间
zì
自
yǒu
有
qīng
清
xiāng
香
zhǒng
种
,
,
bù
不
zhú
逐
xiāng
湘
léi
累
yī
一
yàng
样
chóu
愁
。
。





