红日三竿睡始兴,无端神爽忽然生。还山不觉年高迈,举世谁分此浊清。
满酌流霞冰玉映,朗吟佳句蕙兰馨。绸缪不尽东床念,云外归来鹤一声。
hóng
红
rì
日
sān
三
gān
竿
shuì
睡
shǐ
始
xīng
兴
,
,
wú
无
duān
端
shén
神
shuǎng
爽
hū
忽
rán
然
shēng
生
。
。
huán
还
shān
山
bù
不
jué
觉
nián
年
gāo
高
mài
迈
,
,
jǔ
举
shì
世
shuí
谁
fēn
分
cǐ
此
zhuó
浊
qīng
清
。
。
mǎn
满
zhuó
酌
liú
流
xiá
霞
bīng
冰
yù
玉
yìng
映
,
,
lǎng
朗
yín
吟
jiā
佳
jù
句
huì
蕙
lán
兰
xīn
馨
。
。
chóu
绸
móu
缪
bù
不
jìn
尽
dōng
东
chuáng
床
niàn
念
,
,
yún
云
wài
外
guī
归
lái
来
hè
鹤
yī
一
shēng
声
。
。




