真僧相劝外浮华,万法无常可叹嗟。
但试寻思阶下树,何人种此我看花。
zhēn
真
sēng
僧
xiāng
相
quàn
劝
wài
外
fú
浮
huá
华
,
,
wàn
万
fǎ
法
wú
无
cháng
常
kě
可
tàn
叹
jiē
嗟
。
。
dàn
但
shì
试
xín
寻
sī
思
jiē
阶
xià
下
shù
树
,
,
hé
何
rén
人
zhǒng
种
cǐ
此
wǒ
我
kàn
看
huā
花
。
。




