闻子愁秋老更悲,近来华发也相催。斯文一去无今古,过客千年许往来。
大雅遗音虚夜瑟,故山乔木尽尘埃。一杯不到荒祠下,肠断江流几百回。
wén
闻
zǐ
子
chóu
愁
qiū
秋
lǎo
老
gēng
更
bēi
悲
,
,
jìn
近
lái
来
huá
华
fà
发
yě
也
xiāng
相
cuī
催
。
。
sī
斯
wén
文
yī
一
qù
去
wú
无
jīn
今
gǔ
古
,
,
guò
过
kè
客
qiān
千
nián
年
xǔ
许
wǎng
往
lái
来
。
。
dà
大
yá
雅
yí
遗
yīn
音
xū
虚
yè
夜
sè
瑟
,
,
gù
故
shān
山
qiáo
乔
mù
木
jìn
尽
chén
尘
āi
埃
。
。
yī
一
bēi
杯
bú
不
dào
到
huāng
荒
cí
祠
xià
下
,
,
cháng
肠
duàn
断
jiāng
江
liú
流
jī
几
bǎi
百
huí
回
。
。



