万柳垂旌拂去鞍,马蹄新喜得沙乾。奇峰数点青冥外,寒笛一声落照间。
馀劫无端留黑壤,孤村应是小铜山。秦中物色高秋冷,为报春风好解颜。
wàn
万
liǔ
柳
chuí
垂
jīng
旌
fú
拂
qù
去
ān
鞍
,
,
mǎ
马
tí
蹄
xīn
新
xǐ
喜
dé
得
shā
沙
qián
乾
。
。
qí
奇
fēng
峰
shù
数
diǎn
点
qīng
青
míng
冥
wài
外
,
,
hán
寒
dí
笛
yī
一
shēng
声
là
落
zhào
照
jiān
间
。
。
yú
馀
jié
劫
wú
无
duān
端
liú
留
hēi
黑
rǎng
壤
,
,
gū
孤
cūn
村
yīng
应
shì
是
xiǎo
小
tóng
铜
shān
山
。
。
qín
秦
zhōng
中
wù
物
sè
色
gāo
高
qiū
秋
lěng
冷
,
,
wéi
为
bào
报
chūn
春
fēng
风
hǎo
好
jiě
解
yán
颜
。
。



