夙仰梅园梦想深,一朝携屐忽登临。其间山水得真趣,到此主宾乐赏心。
亭榭高低皆入画,干枝疏密自成林。何时能赋遂初愿,漱石枕流寄醉吟。
sù
夙
yǎng
仰
méi
梅
yuán
园
mèng
梦
xiǎng
想
shēn
深
,
,
yī
一
zhāo
朝
xié
携
jī
屐
hū
忽
dēng
登
lín
临
。
。
qí
其
jiān
间
shān
山
shuǐ
水
dé
得
zhēn
真
qù
趣
,
,
dào
到
cǐ
此
zhǔ
主
bīn
宾
lè
乐
shǎng
赏
xīn
心
。
。
tíng
亭
xiè
榭
gāo
高
dī
低
jiē
皆
rù
入
huà
画
,
,
gān
干
zhī
枝
shū
疏
mì
密
zì
自
chéng
成
lín
林
。
。
hé
何
shí
时
néng
能
fù
赋
suì
遂
chū
初
yuàn
愿
,
,
shù
漱
shí
石
zhěn
枕
liú
流
jì
寄
zuì
醉
yín
吟
。
。



