一径杳然入,参差绝可怜。古台荒自出,石磴曲相悬。
林密难窥月,枝高易破天。谁能吹玉笛,吾欲弄苍烟。
yī
一
jìng
径
yǎo
杳
rán
然
rù
入
,
,
cēn
参
cī
差
jué
绝
kě
可
lián
怜
。
。
gǔ
古
tái
台
huāng
荒
zì
自
chū
出
,
,
shí
石
dèng
磴
qū
曲
xiāng
相
xuán
悬
。
。
lín
林
mì
密
nán
难
kuī
窥
yuè
月
,
,
zhī
枝
gāo
高
yì
易
pò
破
tiān
天
。
。
shuí
谁
néng
能
chuī
吹
yù
玉
dí
笛
,
,
wú
吾
yù
欲
nòng
弄
cāng
苍
yān
烟
。
。



