酒尽青山暮,书从白雁过。长风断疏雨,阙月挂明河。
故国逢人少,新秋到客多。不知沧海上,何日罢干戈。
jiǔ
酒
jìn
尽
qīng
青
shān
山
mù
暮
,
,
shū
书
cóng
从
bái
白
yàn
雁
guò
过
。
。
cháng
长
fēng
风
duàn
断
shū
疏
yǔ
雨
,
,
quē
阙
yuè
月
guà
挂
míng
明
hé
河
。
。
gù
故
guó
国
féng
逢
rén
人
shǎo
少
,
,
xīn
新
qiū
秋
dào
到
kè
客
duō
多
。
。
bù
不
zhī
知
cāng
沧
hǎi
海
shàng
上
,
,
hé
何
rì
日
bà
罢
gān
干
gē
戈
。
。


