汉江秋泻天河水,汇作平湖二千里。郢东之山海上峰,山人飘飘羡门子。
我乘素舫一帆悬,鹏举风飞欲上天。棹歌不尽江南调,落日沧流生紫烟。
hàn
汉
jiāng
江
qiū
秋
xiè
泻
tiān
天
hé
河
shuǐ
水
,
,
huì
汇
zuò
作
píng
平
hú
湖
èr
二
qiān
千
lǐ
里
。
。
yǐng
郢
dōng
东
zhī
之
shān
山
hǎi
海
shàng
上
fēng
峰
,
,
shān
山
rén
人
piāo
飘
piāo
飘
xiàn
羡
mén
门
zǐ
子
。
。
wǒ
我
chéng
乘
sù
素
fǎng
舫
yī
一
fān
帆
xuán
悬
,
,
péng
鹏
jǔ
举
fēng
风
fēi
飞
yù
欲
shàng
上
tiān
天
。
。
zhào
棹
gē
歌
bù
不
jìn
尽
jiāng
江
nán
南
tiáo
调
,
,
luò
落
rì
日
cāng
沧
liú
流
shēng
生
zǐ
紫
yān
烟
。
。




