离人到此倍堪伤,陂水芦花似故乡。
身事未知何日了,马蹄唯觉到秋忙。
田园牢落东归晚,道路辛勤北去长。
却羡无愁是沙鸟,双双相趁下斜阳。
lí
离
rén
人
dào
到
cǐ
此
bèi
倍
kān
堪
shāng
伤
,
,
bēi
陂
shuǐ
水
lú
芦
huā
花
sì
似
gù
故
xiāng
乡
。
。
shēn
身
shì
事
wèi
未
zhī
知
hé
何
rì
日
liǎo
了
,
,
mǎ
马
tí
蹄
wéi
唯
jué
觉
dào
到
qiū
秋
máng
忙
。
。
tián
田
yuán
园
láo
牢
là
落
dōng
东
guī
归
wǎn
晚
,
,
dào
道
lù
路
xīn
辛
qín
勤
běi
北
qù
去
cháng
长
。
。
què
却
xiàn
羡
wú
无
chóu
愁
shì
是
shā
沙
niǎo
鸟
,
,
shuāng
双
shuāng
双
xiāng
相
chèn
趁
xià
下
xié
斜
yáng
阳
。
。





