秦楼不见吹箫女,空余上苑风光。粉英金蕊自低昂。东风恼我,才发一衿香。
琼窗梦醒留残日,当年得恨何长!碧阑干外映垂杨。暂时相见,如梦懒思量。
qín
秦
lóu
楼
bú
不
jiàn
见
chuī
吹
xiāo
箫
nǚ
女
,
,
kòng
空
yú
余
shàng
上
yuàn
苑
fēng
风
guāng
光
。
。
fěn
粉
yīng
英
jīn
金
ruǐ
蕊
zì
自
dī
低
áng
昂
。
。
dōng
东
fēng
风
nǎo
恼
wǒ
我
,
,
cái
才
fā
发
yī
一
jīn
衿
xiāng
香
。
。
qióng
琼
chuāng
窗
mèng
梦
xǐng
醒
liú
留
cán
残
rì
日
,
,
dāng
当
nián
年
dé
得
hèn
恨
hé
何
cháng
长
!
!
bì
碧
lán
阑
gān
干
wài
外
yìng
映
chuí
垂
yáng
杨
。
。
zàn
暂
shí
时
xiāng
相
jiàn
见
,
,
rú
如
mèng
梦
lǎn
懒
sī
思
liang
量
。
。




