调自边关到石城,此方弦管更多情。游人借得东风力,吹入江南后一声。
犹忆秦淮赛《竹枝》,青楼沈水易相思。眼看到处生离别,何故多弹《子夜》词。
tiáo
调
zì
自
biān
边
guān
关
dào
到
shí
石
chéng
城
,
,
cǐ
此
fāng
方
xián
弦
guǎn
管
gēng
更
duō
多
qíng
情
。
。
yóu
游
rén
人
jiè
借
dé
得
dōng
东
fēng
风
lì
力
,
,
chuī
吹
rù
入
jiāng
江
nán
南
hòu
后
yī
一
shēng
声
。
。
yóu
犹
yì
忆
qín
秦
huái
淮
sài
赛
《
《
zhú
竹
zhī
枝
》,
》
,
qīng
青
lóu
楼
shěn
沈
shuǐ
水
yì
易
xiāng
相
sī
思
。
。
yǎn
眼
kàn
看
dào
到
chù
处
shēng
生
lí
离
bié
别
,
,
hé
何
gù
故
duō
多
dàn
弹
《
《
zǐ
子
yè
夜
》
》
cí
词
。
。



