霜风凋尽故山萝,为客空将铁砚磨。白日光阴忙里□,紫霞心想醉时歌。
画将雕虎翻成狗,写得长鹥懒博鹅。无奈昨宵归梦急,三江孤艇去如梭。
shuāng
霜
fēng
风
diāo
凋
jìn
尽
gù
故
shān
山
luó
萝
,
,
wéi
为
kè
客
kōng
空
jiāng
将
tiě
铁
yàn
砚
mó
磨
。
。
bái
白
rì
日
guāng
光
yīn
阴
máng
忙
lǐ
里
□,
□
,
zǐ
紫
xiá
霞
xīn
心
xiǎng
想
zuì
醉
shí
时
gē
歌
。
。
huà
画
jiāng
将
diāo
雕
hǔ
虎
fān
翻
chéng
成
gǒu
狗
,
,
xiě
写
dé
得
cháng
长
yī
鹥
lǎn
懒
bó
博
é
鹅
。
。
wú
无
nài
奈
zuó
昨
xiāo
宵
guī
归
mèng
梦
jí
急
,
,
sān
三
jiāng
江
gū
孤
tǐng
艇
qù
去
rú
如
suō
梭
。
。




